Ngày 15/7/2021 một ngày mệt mỏi

 ai cũng có 1 giấc mơ và hoài bão cho riêng mình, riêng tôi đó là kiếm thật thật nhiều tiền để mua một chiếc xe phân khối lớn ấp ủ từ hồi đại học và đặc biệt là gia đình tôi sẽ thoát khỏi cảnh ở trọ mấy năm qua. Trước cái tuổi ước vọng đó có những khi tôi ngồi mở máy mình ra và ngồi tính lương trong lỗ khá là mắc cười, nào là nếu như lúc đi làm lương tháng được 10 triệu thì sẽ tiết kiệm 6 triệu mỗi tháng và 1 năm sẽ có gần trăm triệu cứ đà đó 2 năm là có thể mua dc chiếc xe yamaha 250 rồi... Cuộc đời đúng là éo như mơ mà, sau 2 năm còng lưng ra làm thì tích góp được mỗi con way tàu thôi. haha. vì đâu chỉ đi làm r về ăn ngủ không đâu ngoài ra phải đi chơi với bạn bè, đi chơi xa trên chiếc xe tay ga các kiểu nữa chứ, rồi cái mà mỗi tháng 6 triệu tiết kiệm đó chỉ là giấc mơ thôi. Rồi cũng đến một ngày có biến cố lớn sảy ra với cuộc đời tôi đó là ... à mà thôi không muốn nhắc đến nó đâu... cơ mà đó có khi là sự may mắn ông trời giúp tôi quá. 

 Tôi đã đưa ra 1 quyết định là đi ra nước ngoài tìm đường cứu bản thân. Bạn không biết đâu lúc đó tôi là thằng nhát ké lắm sợ đủ thứ trên quả đất này, tiếng anh thì ngu không giấu được dốt, ngoài hello goodbye thôi thì ko thở ra được chữ nào cả, nhưng lúc đó thật sự tôi chỉ muốn đi thật xa xa đến nơi mà không quen biết ai cả (kiểu như bắt đầu cuộc đời mới vậy). ừ thật, "con người chỉ thoát khỏi vỏ bọc của mình khi họ không còn thấy an toàn nữa thôi" câu đó từng nghe ai nói ấy nhỉ ? không nhớ nữa nhưng tôi nghĩ nó đúng quá đi chứ. 

 Cả đêm thức suy nghỉ mình nên làm gì tiếp theo bây h thì tình cờ tôi tìm thấy thông tin của 1 khóa học đúng chuyên nghành của tôi liên quan đến IT và qua tìm hiểu thì nó có tiềm năng lắm đó là làm BRSE Nhật-Việt. Không ngại ngùng j nữa bốc điện thoại lên ngay và gọi luôn mãi không có ng bắt máy. Tự nhủ bản thân "chắc ngay cả thế giới cũng quay lưng không quan tâm mình rồi!". Lúc đó là 12h trưa các bạn, đệch cái thằng hâm :))) 1 tiếng sau á tôi lại nhận được cuộc điện thoại từ phía bên đó và qua nói chuyện thì tôi đã hiểu được phần nào nội dung. Lúc đó tâm trí tôi như mở ra 1 khung trời mới vậy đó, bao nhiêu thứ ùa về nào là sẽ được gặp thần tượng của mình obama-oyawa gì gì đấy :v (thật quên mất cái tên nhỏ đó tên gì rồi). Cả ngày hôm đó tôi rất vui cho đến khi nhận được email từ phía bên chương trình, bầu trời sụp đổ các bác ạ! đập vào mắt là 1 con số dài nhất từ trước tới giờ e gặp lun á(chuyện này thật sự) "Tổng chi phí chương trình đạo tạo là : 35x xxx xxx"  thật sự sững sờ các bác. Làm thế nào để có được số tiền đó bây giờ. tôi đã nghĩ đến "thôi bỏ đi" , nhưng thâm tâm thật sự vẫn muốn rời khỏi Việt Nam 1 thời gian đi càng xa càng tốt. Tối hôm đó nằm phòng trọ suy nghỉ về việc đó mãi đến khi ngủ thiếp đi khi nào không hay.

 Lại 1 ngày mới thức dậy, kẹt xe, hít khói, tin tin còi xe, nóng nực lên công ty ngồi thất thần. đang lúc đó thì nhận được điện thoại từ gia đình "sao lâu r con không về" . Lúc đó mới biết rằng "À mày còn gia đình cơ mà"  ... Hôm đó đúng ngay cuối tuần nên tôi đã xin về sớm phi 1 hơi về Vũng Tàu lun các bác, lúc đó trong túi còn đúng 50k tiền mặt nhéc ngay trong túi áo khoác phi như bay về. đang chạy tới đèn xanh đèn đỏ thì ơ ơ ... hết xăng!!  híc hic tôi kéo dây xăng con lên chạy ráng tìm cây xăng(nếu bác nào chạy xe số sẽ biết có 1 dây để sử dụng bình xăng con chạy được thêm 1 đoạn á) thế là may quá tìm được cây xăng, vui phải biết luôn á. Kiểu như tìm ra ánh sáng giữa màn đêm vậy..... Nhưng  "cuộc đời luôn gì ta xuống" theo cái cách nói của bác Đen Vâu hic hic mò vào trong túi tờ 50k đâu mất rồi .... :( thật sự sốc các bác à. chắc chạy máu chó quá nên bay theo gió bà rồi ! quá nhọ cho đội sóc lọ. 

 "anh ơi cho e đổ thiếu 50k được không ạ? e rơi mất tiền rồi e chạy đi rút rồi quay lại trả ngay ạ"

Anh ấy nhìn mình kiểu xem thằng này có lừa đảo không vậy á dị hết chổ nói các bác à. Thiệt là đắng lòng quá đi mà. sau đó thì anh đó cũng đổ xăng cho mình và mình phải để lại giấy chứng minh nhân dân ở đó làm thuế chấp. Thiên địa thánh thần ơi sau khi con trâu đã uống nước nó tôi phi 1 hơi về nhà luôn chứ không phải ghé rút tiền các bác à. các bác biết sao không? 

"LÀM GÌ CÓ TIỀN MÀ RÚT"

 Nghe đau lòng không cơ chứ, chạy vù về xin chị 2   70k  phi ngược lại quảng đường 50km để trả cho ngta, thật sự muốn xỉu mất thôi. Hôm đó là ngày đi về nhà dài nhất và đáng nhớ nhất của tôi. 

 Câu chuyện nay dài quá hôm sau lại kể tiếp cho mọi người nghe việc thuyết phục bố mẹ đi sang Nhật thế nào nha.... 

p/s :  hôm nay xin vk được 1sen bọc túi quần rơi mất 2 ngày cơm. cay quá !