Ngày 13/7/2021  2 tuần sau kỳ thi JLPT

làng nước ơi! từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến bây h, trải qua 30 mùa lá vàng rơi rồi tôi mới viết nhật ký lần đầu đấy. tôi không giỏi văn cho lắm và nói thẳng ra là dốt văn cho xuông :)). Nhưng tôi nghĩ đến lúc mình phải để lại cái điều gì đó cho mấy đứa nhỏ sau này nó đọc nó còn biết cha ông chú nó đã trải qua những gì. à mà sau này nhìn lại cũng thú vị phếch các bác à.

 ơ mà chắc các bác đang thắc mắc tại sao lại đặt cái tiêu đề dị thế nhỉ? nói thật các bác là từ lúc thi đại học tới giờ tôi chưa thấy đạt được 1 thành tựu gì cho cuộc đời này cả... không nhà, không xe, không ông to bà lớn gì hết trơn. cứ nhìn mấy đứa bạn mà thèm cảm giác của nó quá đi mất thui. Trong mắt chúng nó thì tôi là thằng thành công mới chết chứ. ơ... dị thật, cứ nói rằng là "mày đi nhật kiếm nhiều tiền lắm ha, chắc giàu lắm" "m giỏi ghê á được đi nước ngoài" "cháu của dì sau này làm giám đốc" bala bala ..... ôi thế méo nào thực tế là "tháng này trả tiền nhà cửa, ăn uống hết tiền cả rồi biết gửi về nhà được đồng nào đây" "ôi nợ thằng A mãi chưa trả nó may mà nó ngại miệng chưa đòi " ...vân vân mây mây. Thế đấy các bác nghĩ đến là thở hơi ra luôn ấy. 

 Trong đầu nghĩ nhìu thứ ghê mà lúc viết ra nó cứ nhảy lung tung cả lên. chắc ai dốt văn như e cũng hiểu cảm giác này nhỉ.  Thôi thôi dài dòng quá và vấn đề chính vậy. sau 1 thời gian bỏ bê nobitago cũng có lúc muốn bỏ xóa lun website đi vì tốn chi phí duy trì sever quá... :((( cơ mà nhìn thấy số lượng thành viên tăng lên và ủng hộ từ mọi người nên cảm thấy rất vui và đã quyết định sẽ gia hạn thêm hệ thống. Đồng thời, thường xuyên cập nhật các bài viết và nội dung hơn cho các bạn nếu cảm thấy cần. 

 Thôi hôm nay viết tới đây thôi! lại 1 đêm khó ngủ với bao dự định. Chúc mọi người luôn vui vẻ nha. Tôi còn nhìu điều thú vị kể mọi người nghe lắm nhưng để có thời gian đã hôm nay buồn ngủ quá à. bibi mọi người.