Ngày 18/7/2021 3h24p sáng sao mà chưa ngủ

Một đêm khó ngủ, tôi chợt nhớ về ngày hôm đó cái ngày mà tôi thuyết phục bố mẹ để sang Nhật học và làm việt. Có lẽ đối với nhiều gia đình điều này không có gì to to lớn cả nhưng đối với gia đình tôi đó là 1 sự chấn động lớn...à thật ra là cả họ hàng gần nhà tôi luôn các bạn à.

Vì... gia đình tôi là 1 gia đình xuất thân lao động nên cũng không khá giả lắm để hoạch định cho con cái đi du học nước ngoài mở mang thế giới các kiểu. Như các bạn biết đấy, đa phần người lao động thì lo cơm ăn áo mặc hằng ngày đã là khó khăn lắm rồi làm j còn thời gian đâu mà nghĩ sâu xa. Ngoài ra thì, mẹ tôi là 1 người mẹ rất thương con trai nên càng không muốn con đi xa... luôn muốn bao bọc con trong vòng tay thôi. Nhưng ai mà chẳng phải lớn lên, đến 1 lúc nào đó chú chim con cũng phải tập bay ra thế giới trên chính đôi cánh của nó mà thôi và đó cũng chính là ngày chú chim ri đó quyết định rời tổ ấm của mình để ra ngoài sóng gió kia bay đến 1 phương trời xa lạ mà trước giờ nó chưa hề biết đến.

 

 Sau khi trình bày suy nghĩ của mình với gia đình về việc sẽ đi ra nước ngoài đi học 1 thời gian tìm con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ban đầu bố mẹ rất bình tĩnh và ủng hộ theo lời nói của tôi , mẹ tôi còn nói là "hồi xưa tao cũng muốn mày đi du học rồi" lòng tôi lúc đó như mở cờ các bạn. Nhưng mọi chuyện không đơn giản vậy các bạn à, đó là 1 cuộc chiến tranh tâm lý của bố mẹ tôi và của cả chính bản thân tôi nữa.... nhìn khuôn mặt đầy sương gió của Bố tôi có vẻ đang rất lo lắng, cứ mỗi khi có chuyện j đó tráng ông lại nhăn lại và im lặng rất lâu, mẹ thì hỏi tôi nhiều thứ hơn dự định khi nào, đi bao lâu, cần chuẩn bị gì...bala bala.

 Tôi biết mẹ cũng lo lắng về quyết định này của tôi không kém, nhưng mẹ luôn là người ngoài cứng trong mềm, dù có lo có khóc cũng không muốn con mình nhìn thấy, không biết bố mẹ các bạn như thế nào nhưng bố mẹ tôi là người cả đời hy sinh vì con mình. Tôi còn nhớ 1 câu bố tôi nói lúc gia đình tôi đổ nợ phải tha phương cầu thực lúc vào Vũng Tàu làm việc  đó là "dù tao có đi ăn xin cũng phải để cho mày đi học"....Thật sự viết tới đây tôi không kìm được nước mắt mình... 3 năm chưa về ... cũng ngần ấy năm nỗi nhớ chồng chất... Tôi là 1 người không khéo ăn nói cho lắm, đặc biệt đối với gian đình thường rất vụng về, đôi khi làm bố mẹ đau lòng lắm. Là 1 thằng con trai thật khó để nói những điều như "con nhớ bố mẹ lắm" "con yêu bố mẹ nhiều" .... vì tôi biết khi tôi nói ra điều đó chắc gia đình sẽ không kìm được nước mắt mất... việc mà cứ nghĩ đến những điều đó cũng khiến cho bản thân xúc động rồi. Không biết mọi người có như thế không? hay tôi là người quá nhạy cảm nhỉ?  

 À mít ướt thế thôi, kể tiếp cho mọi người nghe về tối đó, sau khi tôi nói sơ về chuyến đi và số tiền phải bỏ ra và kế hoạch của tôi thì bố mẹ cũng yên tâm hơn 1 phần nào... Trong đó có 1 phần mẹ tôi lo nhất đó là số tiền phải vay ngân hàng để đi vì số tiền đó khá lớn nên nếu như không vay ngân hàng thì chỉ có thể bán nhà ở quê thôi mới đủ chi phí được. Tôi nghĩ mình cứ vay rồi cố gắng xin được việc làm chỉ cần 2 năm thôi là trả được rồi (nếu có thể xin được việc ở Nhật). Chuyện tối đó chỉ dừng lại ở đó thôi, sáng ngày hôm sau tôi  dậy rất sớm đi ra ngoài bờ biển dạo vòng vòng đầu óc cứ suy nghĩ lung ta lung tung cả lên, nhìn về xa xa những con tàu chở dầu chầm chậm di chuyển , tâm trạng đang lênh đênh trên sóng thì có điện thoại bố gọi về nhà ăn sáng "về ăn sáng con ơi" nghe giọng nhẹ nhàng từ bố , tôi phi về nhà ngay ăn cơm. Gần hết bữa ăn thì mẹ tôi lấy ra 1 cuốn sổ trong đó là 1 số tiền tiết kiệm gần như số tiền tôi cần để đi học lần này mẹ nói  

"Lần này con đi học không biết ở xứ người như thế nào, việc học, cuộc sống, ngôn ngữ đã khó khăn rồi còn phải suy nghĩ đến trả nợ ngân hàng nữa thì sao con chịu được,.

số tiền này là tiền tiết kiệm gia đình bao năm tích góp được con cầm lấy mà dùng cho lúc này, coi như con vay. Sau này ráng làm trả cho nhà cũng được! Thiếu 1 ít để mẹ vay thêm dì con đắp vào là đủ, con đừng lo."

 Lúc đó nước mắt chan cơm các bạn, tôi ôm mẹ tôi khóc rất lâu.  Tôi đã hiểu ra 1 điều Gia đình là điều quan trọng nhất trên thế giới này. Tuy còn nhiều vấn đề từ đó đến lúc tôi lên máy bay sang Nhật nhưng mà dài và dai lắm. Khi nào tôi lại kể các bạn nghe tiếp nha. Lúc bắt đầu của các bạn như thế nào nếu không ngại thì khi có dịp hãy chia sẻ cùng với tôi nhé.

Chào các bạn chúc ngày mới đầy niềm vui và luôn yêu gia đình mình nhé!